Lớp 11A2

BÀI DỰ THI : VIẾT VỀ THẦY CÔ VÀ MÁI TRƯỜNG 
HỌ VÀ TÊN : ĐỖ THU HÀ
LỚP : 11A2
NGUYỄN CÔNG HOAN- chuyện chưa kể ?
Những cơn mưa vô tình chợt đến rồi chợt đi vội vàng như muốn nhòa tan đi từng dư vị kí ức mong manh của thời trung học phổ thông với bao vấn vương, nhớ thương làm thổn thức con tim thanh xuân tuổi 17 của người học sinh gần cuối cấp.Xin cho tôi một phút giây dù chỉ là ngắn ngủi thôi để được bộc bạch tiếng lòng của mình với nơi mà dành trọn cả con tim để hướng về – Nguyễn Công Hoan thân thương!
Bánh xe thời gian cứ lặng lẽ trôi, làm một phép tính đơn giản đã gần 2 năm học tôi được về chung một đại gia đình Nguyễn Công Hoan, cũng là lúc tôi chân ướt chân ráo làm quen với cuộc sống ở một nơi mà mình chưa từng đến , may mắn có những người bạn mà tôi chưa từng biết trước đây!
Ánh nắng vàng tươi vẫn cứ lười biếng nằm dài giữa sân trường thoáng đãng là thế, những chiếc lá vàng cuối cùng cũng rơi, chấp chới như muốn đùa nghịch cùng gió, tôi vẫn thường men theo từng tán cây chầm chậm bước đi, nhẹ nhàng giẫm lên những hạt nắng li ti. Khung cảnh vốn không thay đổi, vẫn cứ trọn vẹn như ngày khai trường đầu cấp ấy! Nhớ ngày nào vẫn còn là “em út” trong nhà Nguyễn Công Hoan, mà giờ đây đã sắp bước sang lớp 12 , cái ngưỡng cửa quan trọng của cuộc đời mỗi con người.Chùm hoa bò cạp vàng ngày nào còn kiêu ngạo khoe sắc ở đầu cửa A1, bây giờ chỉ nằm gọn trong kí ức của tôi, mong manh như chỉ muốn lưu giữ lại từng khoảnh khắc khi còn được ở nơi đây .
Cùng với mùa thu bình yên của hai năm về trước, cùng với những cảm xúc lạ kì chẳng biết gọi tên, Nguyễn Công Hoan đã cùng tôi bước đi trên con đường thanh xuân rực rỡ.Những hình ảnh của mái trường năm lớp Mười ngày ấy lại mang đến cho tôi bao sự thân quen hơn hẳn, có lẽ bởi màu áo vàng bình dị quen thuộc mà nó khoác lên mình tựa mái nhà cấp hai cũ của tôi hay chính những kỉ niệm vui buồn mà tôi lưu giữ nơi đây.Đó là sân bóng nhộn nhịp trong ngày hội khỏe Phù Đổng. Là sự háo hức chờ đợi những buổi đi ngoại khoá , là sự đoàn kết của cả lớp cùng nhau góp sức trong ngày “Hội hoa xuân ” , là biết bao nhiêu sự cố gắng của cả đội nhảy erobic trong ngày thành lập Đoàn 26-3 để đạt được giải ba của tỉnh .Là những cành phượng vĩ đỏ rực nhuộm thắm con tim người học trò!


Những hình ảnh thầy cô tận tụy hết lòng yêu thương học sinh nơi đây sẽ mãi luôn in dấu sâu đậm trong hồi ức thanh xuân tuổi 17 này. Tôi nhớ năm lớp mười cô chủ nhiệm có nói với chúng tôi rằng : ” ba năm cấp ba thật sự rất ngắn ngủi ” thật sự nó rất ngắn ngủi , mới ngày hôm qua thôi mà giờ đây tôi chỉ còn 1 năm được sống dưới mái trường này nữa rồi. Tôi sẽ nhớ mãi chất giọng trầm ấm của thầy chủ nhiệm , người có tấm lòng thật thương yêu học sinh và lòng bao dung rộng lượng vô bờ bến .Làm sao quên được giờ sử với những bài giảng tựa những câu chuyện thần thoại li kì không có điểm dừng của cô Trinh, giờ Văn với những cung bậc cảm xúc thăng hoa qua giọng nói của cô Hiền, giờ Hoa của thầy Dũng với những bài kiểm tra đầu giờ, tưởng chừng như một tuần có bấy nhiêu tiết là bấy nhiêu buổi khảo bài! Tôi sẽ nhớ lắm, tiếng gọi hỏi bài lúc trầm lúc bổng du dương như tiếng vĩ cầm của cô Nguyệt, dẫu rằng mỗi lời cô hỏi là mỗi lần trái tim nhỏ bé xinh xinh của bao đồng chí con mà trong đó có tôi như muốn vỡ tung ra khỏi lồng ngực. Ấy vậy mà ngày nào cô không hỏi bài lại cảm thấy trống vắng vô cùng như thể cá sống mà không có nước !
Tôi thật may mắn khi được làm con của gia đình “Nguyễn Công Hoan” – cái nôi của những nhân tài với trang sử vàng vẻ vang đầy tự hào..Nơi đây trong tôi như một bức tranh mang dấu ấn, phong cách mà tôi tự họa cho riêng mình – là điểm tựa mà bản thân luôn nghĩ về mỗi lúc cảm thấy mệt mỏi hay đuối sức trong chính cuộc sống muôn hình vạn trạn này, thì bức tranh ấy lại tiếp thêm cho tôi sức mạnh. Bởi lẽ nó được vẽ lên từ màu sắc đa dạng, được lắp ráp từ những mảnh ghép đại diện cho chân dung cuộc đời, hành trình sống mà tôi đã đi qua,có thầy cô, bạn bè, có “11a2 dấu yêu” nằm ở góc trường và đâu đó có mối tình tuổi học trò hồn nhiên mà tôi chưa kịp ngỏ lời….
Tôi sẽ mãi khắc ghi những món quà mà bản thân được ưu ái nhận từ nơi này, một mái nhà gắn bó hơn mười tiếng mỗi ngày, sự quan tâm tận tụy của thầy cô, những kĩ năng xã hội qua các hoạt động ngoại khóa, và hơn thế nữa là sự ấm áp , chân thành trong việc đối nhân xử thế với nhau, giáo dục bản thân biết tự kiềm chế những sự bồng bột, nông nổi của tuổi trẻ, ….tất cả là bao bài học vô giá mà tôi tin rằng mình sẽ khó có thể tìm được ở dòng đời biến thiên vạn hóa khôn lường ngoài kia. Xin cho tôi được gửi lời tri ân sâu sắc nhất đến thầy Đoàn Khắc Trình – người thầy, người cha đã dìu dắt tôi qua từng chặng đường Tiếng Anh trong suốt hai năm vừa qua,hình ảnh của thầy lại thân thương biết bao! Xin cảm ơn thầy vì sự bao dung khi bao lần kiểm tra đồng loạt trôi qua chúng tôi “xát muối” vào tim thầy khi cứ “học tài thi phận” làm bài dưới trung bình, cảm ơn thầy vì lửa tâm huyết với nghề, nhiệt huyết với trò khi bao hôm thức “thâu đêm suốt sáng” miệt mài soạn trắc nghiệm cho chúng tôi! 
Sau cùng, xin gửi đến người bạn Quỳnh Nga của tôi: “Dù chọn ban tự nhiên hay xã hội thì chúng ta hãy cùng nhau dồn hết sức vào học tập nốt một năm nữa nhé bởi mười hai năm rèn sách chỉ đợi hai ngày thi đại học để đánh giá kết quả như một trang kết ngọt ngào mà bản thân mỗi người tự họa lên cho sổ tay thanh xuân của riêng mình và cũng như góp phần làm sống dậy nên những trang sử vàng Nguyễn Công Hoan một lần nữa! Hãy mãi nhớ về những tháng năm học trò như những dấu ấn tuyệt đẹp của một thời áo trắng hồn nhiên đầy mơ mộng nhé!”

Tin Liên Quan